Báo Cáo Đợt Chuyển Tiền Ủng Hộ Nạn Nhân Bão Chanchu (Bão số 1 – năm 2006)

13 06 2006


Văn Khoa soạn

Chào các anh chị

Tôi đã thực hiện chuyến đi cứu trợ đợt 1 cho một số nạn nhân bão Chan Chụ Sau đây là một số tường trình xin được báo cáo các anh chị

1. TỔNG SỐ TIỀN MANG THEO

Theo như tổng kết đã báo cáo chiều thứ Bảy ngày 3/6/2006, chúng tôi đã thu được 31 triệu. Sau đó, chúng tôi đã nhận được thêm đóng góp của chị Bích Kiều (Áo) 500.000 và đóng góp của nhóm csgfc.org 300USD tương đương 4.800.000 VND do anh Huân chuyển ra Dà Nẵng. Sáng ngày 4/6, tôi đã gặp anh Vũ Thanh Ca tại Đà Nẵng để nhận thêm số tiền 12.500.000 VND do anh Ca mang từ Hà nội vào. Anh Ca ngoài đời trông trẻ và dễ thương, làm việc rất nghiêm túc.

Tổng cộng số tiền được phân phát trong chuyến đi là 48.800.000 VND. Chúng tôi đã phân phát hết trong hai ngày 4 và 5 tháng 6 số tiền 45 triệu. Sau đó ngày 6/6 phát nốt hai xã Hoà Minh và Hoà Ninh số tiền 3,8 triệu còn lại.

2. PHÂN PHÁT NHƯ THẾ NÀO

Chúng tôi nhờ các cộng tác viên, các phóng viên lấy thông tin giúp về danh sách nạn nhân bị nạn và lựa chọn những vùng ít được sự trợ giúp của nhà hảo tâm để ưu tiên phân phát. Được biết thành phố Dà Nẵng đã quyên góp khá tốt cho nạn nhân ở 2 quận Thanh Khê Đông và Thanh Khê Tây, chúng tôi không tập trung vào Đà Nẵng mà tập trung cho tỉnh Quảng Ngãi và Quảng Nam.

Tỉnh Quảng Ngãi có xã Nghĩa An huyện Tư Nghĩa có 23 người chết và mất tích, chúng tôi đã tặng mỗi trường hợp bị nạn 500.000 VND. Tổng chi cho Quảng Ngãi là 11.500.000 VND

Tỉnh Quảng Nam có hai huyện bị nặng nhất là Duy Xuyên và Thăng Bình. Với huyện Duy Xuyên xã Duy Hải có 13 trường hợp gặp nặn, ít được thăm viếng, chúng tôi tặng mỗi trường hợp 1.000.000 VND, huyện Thăng Bình có xã Bình Hải 13 trương hợp tặng mỗi trường hợp 500.000. Xã Bình Minh 86 trường hợp chúng tôi chỉ tặng cho thôn Hà Bình 26 trường hợp mỗi trường hợp 500.000 VND, riêng duy nhất trường hợp ông Nguyễn Văn Sự quá khó khăn chúng tôi đã tặng 1.500.000 VND. Tổng chi cho Quảng Nam là 33.500.000 VND

Ở Đà Nẵng, Có hai xã ít được giúp đỡ ở huyện Hoà Vang và quận Liên Chiểu. Đó là Xã Hoà Ninh chúng tôi tặng 2.000.000 VND cho hai anh em nạn nhân Lê Minh Chưa và Lê Minh Sơn. Xã Hoà Minh chúng tôi tặng 800.000 VND cho 2 anh em nạn nhân Nguyễn Văn Mèo và Nguyễn Văn Cho, tặng 1.000.000 VND cho vợ nạn nhân Nguyễn Văn Huy, chị vợ này đang mang thaị Tổng chi cho Đà Nẵng là 3.800.000 VND

Tổng số tiền đã chi ra là 48.800.000 VND.

Chúng tôi đã cố gắng phân phát đến những xã ít được giúp đỡ nhất. Trong mỗi xã như vậy có những gia đình còn cầm cự được, có những gia đình hết sức túng bấn và tang thương, chúng tôi đành phải phân phát bằng nhau, cứ mỗi nạn nhân chết và mất tích đều được như nhaụ Tiêu chuẩn đầu tiên dựa trên nổi đau không gì bù đắp nổi : đó là sự chết hoặc xem như đã chết của nạn nhân.

Quyết định chia đều xuất phát từ chỗ chúng ta vẫn còn một khoản tiền dự trữ do các anh chị đóng góp trên đường gởi về Việt Nam. Chúng tôi sẽ đi cứu trợ đợt 2, dùng số tiền này để tặng cho các gia đình khó khăn gay gắt nhất.

3. VÀI CẢM NGHĨ TRONG CHUYẾN ĐI

Hầu hết nạn nhân đều quá nghèo, không trách họ đã nghèo lại đông con vì họ cứ cố đẻ thêm để hi vọng có thêm con trai, nguồn nhân lực để mưu sinh trên biển. Nếu không có con trai để đi biển thì không cách chi mưu sinh dược ở chốn này. “Đi bạn” có nghĩa là đi làm thuê, hầu hết là đi câu mực thuê cho các chủ tàu. Vay mượn đâu đó 2 đến 3 triệu để sắm cái thuyền thúng là có thể xin đi làm thuê cho các tàu câu mực xa bờ. Cứ khoảng 6 giờ tối mỗi ngày, tàu câu mực sẽ thả lần lượt từng thúng xuống biển, mỗi thúng cách nhau vài trăm met. Người ngư dân sẽ một mình một thúng trên biển đêm mênh mông, câu mực đến khoảng 8g sáng thì tàu sẽ quay lại vớt họ lên tàu. Sau đó là xẻ mực để phơi khô, ngày chỉ ngủ vài tiếng, chiều tối lại xuống thúng câu đêm tiếp. Mỗi chuyến đi kéo dài khoảng 2 tháng, mỗi năm đi được vài chuyến, nếu trúng thì sau khi chia lãi 6/4 với chủ ghe, người đi bạn đem về nhà được vài triệu. Hầu hết những gia đình nạn nhân tôi hỏi thăm thì năm nay đi 2 chuyến vừa rồi chưa trúng, chẳng được đồng nào, chuyến này thì không may, ra đi vĩnh viễn.

Rủi ro nghề đi biển quá cao nhưng cũng có chuyến ăn may đem được tiền về nhà. Đó là lý do những người đàn ông làng chài cứ phải quyết tâm ra đi, còn hơn là ngồi nhà nhịn đói. Mỗi chuyến đi như vậy mang theo những ước mợ Tôi đã nghe nhiều lắm những ước mơ của người đi bạn. Em bé 15 tuổi đứng cạnh tôi trong hình dưới đây là chị gái lớn nhất trong gia đình 6 đứa con, 3 đứa lớn đã nghỉ học. Em hiểu là mình vẫn còn cơ hội học bổ túc văn hóa. Ba em đã hứa chắc như thế, nếu chuyến đi biển kỳ này trúng thì về sẽ cho em học tiếp, và ba em đã không về. Người goá phụ đang cầm phong bì tiền ngẩn ngơ trước sự mất mát quá lớn.

Có những ước mơ giản dị, chỉ đi một chuyến thôi là đủ tiền vào Sài Gòn ôn thi đại học. Tiếc thay đó là chuyến đi biển đầu tiên và cũng là chuyến cuối như người trong di ảnh dưới đây


Có những niềm tin rất kỳ lạ, người phụ nữ ở Nghĩa An này có 3 đứa con mất tích cho đến nay vẫn không chịu lập bàn thờ và phát tang. Chỉ một bàn thờ cầu an ngoài sân nhà, nguệch ngoạc tên họ người thân trên tờ giấy lịch, chị thì thào một ước mơ lạ lùng: “trời thương tui thì thôi cho tui xin lại một đứa, còn 2 đứa chết cũng được, chỉ cầu mong còn sống sót một đứa, đừng lấy hết của tui cả 3 đứa con trai”


Nổi đau quá lớn, nguời phụ nữ vợ anh Nguyễn Hoành trong ảnh này đã không tha thiết đứng dậy nhận quà từ chúng tôi, mãi đến khi người nhà dìu chị đứng lên, chị ôm cây cột, mắt nhìn thẫn thờ, miễn cưỡng cầm chiếc phong bì. Người đàn ông trụ cột ra đi để lại mái nhà xiêu vẹo và 7 đứa con nhỏ. Hầu hết nạn nhân đều quá sốc. Mất mát quá lớn, tiền là bao nhiêu bù cho đủ nổi đau này. Chúng tôi đã không thể bắt người nhận tiền ký nhận. Phản cảm quá. Mà cũng không đoàn cứu trợ nào làm như vậy. Cách thức duy nhất là chụp hình ghi lại cùng với danh sách nạn nhân kèm số tiền. Đoàn của tôi đã ghi hình ảnh lại rất đầy đủ các trường hợp trao tiền.


Các gia đình nạn nhân cần sự chia sẻ thật sự. Và trong suốt hai ngày nắng nóng kinh người với nhiệt độ giữa trưa hơn 37 độ C, chúng tôi đã làm được chút ít sự chia sẻ đó. Chúng tôi đã viếng thăm 75 đám tang trên cát nóng trong hai ngày, một kỷ lục trong đời không có dịp lặp lại. Nhiều người chạy theo nhắc nhở đội mũ, nhiều người thương cảm sao trời nắng nóng như thế các chú còn cố lặn lội đến từng nhà. Người mẹ mặc áo trắng trong hình dưới – mất hai đứa con – đã quỹ ngã ngay sau khi chớp tấm hình này. Chị quá xúc động khi nghe tôi trả lời, chúng tôi là đoàn thể tư nhân, tự nguyện từ Sài gòn ra đây, tiền bạc gom góp từ khắp nơi trên thế giới. Chị cảm động quá, không kìm được và quỵ ngã.

Chỉ tiếc là thời gian không cho phép để chúng tôi có thể thắp nhang tất cả bàn thờ. Nhiều khi chỉ kịp hỏi han, trao quà, chụp hình rồi lại lên đường sang nhà khác. Tới giờ, tôi vẫn còn ám ảnh tiếng tụng kinh đều đều từ những chiếc máy cassette, nhà nào cũng giống nhau, tiềng cầu kinh thê thiết.

Tôi muốn kể nữa, kể thêm nhiều lắm những trường hợp mà tôi mong ước rằng trong đợt hai chúng ta có thể tập trung giúp đỡ. Các anh chị vui lòng xem hình chụp link yousendit sau đây. Các anh chị sẽ thấy nhiều nạn nhân ở những ngôi nhà tranh tre rất tội nghiệp. Và các em bé dương to đôi mắt ngỡ ngàng.





Danh Sách Các Nhà Hảo Tâm Ủng Hộ Nạn Nhân Bão Chanchu (Bão số 1 – năm 2006)

12 06 2006

Danh Sách Cứu Trợ Đợt 1:

1. Nguyễn Ngọc Chi VND 1.000.000
2. Phạm Quang Tuấn và bạn hữu AUD $210 (US $160)
3. Trần Viết Huân VND 500.000
4. Văn Khoa VND 2.000.000
5. Vũ Thanh Ca VND $1.000.000
6. Nguyễn D Thanh Hoàng VND 100.000
7. Võ Văn Phương VND 1.000.000
8. Lê Tuấn Anh $50
9. Lê Phú Bình $50
10. Thành Đặng $50
11. Hoàng Nguyễn $50
12. Ngô Quang Hưng $100
13. Phạm Thùy Dương – PhD student – Phần Lan – Euro €50
14. Nhóm sinh viên Uni-Greifswald – Đức – Euro €107
15. Huỳnh Ngọc Tuyên $50
16. Nam Pham $20
17. Đặng Đình Thi & Đặng Ngọc Lan $30
18. Julia Nguyễn, Dự Trần $50
19. Lê Hằng $20
20. Trần Đình Hiển và gia đình – Đức – Euro €30
21. Nguyễn Văn Thuận – Uni-Kassel – Đức – Euro €15
22. Nguyễn Xuân Long & Nguyễn Thu Lan $40
23. Phùng Anh Tuấn $50
24. Duy Vũ $50
25. Mai Thanh Hà 500.000 VND
26. Nguyễn Mạnh Thắng 500.000 VND
27. Tran Huyen Trang 2000 Yen
28. Nguyen Hop Minh 1000 Yen
29. Phan Huy Dong 2000 Yen
30. Nguyen Duc Hai 3000 Yen
31. Nguyen Xuan Hien 3000 Yen
32. Ngân Hoàng & Hưng Nguyễn (Bellevue, WA) USD $100
33. Đức Hà (Buffalo, NY) USD $20
34. Hồ Tú Bảo 10.000 Yen
35. Vương Vân – Bochum – CHLB Đức Euro €100
36. Quoc Hung-Phuong Thao: 2000 Yen
37. Nguyen Minh Ngoc: 1000 Yen
38. Nguyễn Tiến Lân 2000 Yen
39. Nguyễn Cảnh Hào 3000 Yen
40. Huỳnh Văn Nam 5000 Yen
41. Phan Xuân Hiếu 2000 Yen
42. Võ Đình Hiếu 3000 Yen
43. Nguyễn Phương Thái 2000 Yen
44. Nguyễn Thanh Phương 2000 Yen
45. Hà Thành Lê 3000 Yen
46. Cảng Sài Gòn Fan Club: www.csgfc.org (do Huan Tran chuyển cho anh Văn Khoa) USD 300$
47. Hải Phạm (Canada) USD 100$
48. Tiến Phạm (VNSA member) USD 50$
49. Khoa Trần (Austin) 20$
50. Tuấn Nguyễn $30
51. Nguyễn An Nguyên $40

Toàn bộ số tiền cứu trợ trong đợt 1 này đã được các anh Văn Khoa và Thanh Ca trao tận tay cho các gia đình nạn nhân bão Chanchu. Xin chân thành cảm ơn các anh đã góp phần thiết yếu vào hoạt động cứu trợ của chúng ta. Cũng xin lưu ý thêm là toàn bộ chi phí đi lại, ăn ở của các anh đều do chính các anh bỏ tiền túi của mình, hoàn toàn không sử dụng đến tiền cứu trợ.

Cứu Trợ Đợt II

52. Lê Anh Cường 2000yen
53. Nguyễn Trường Thắng 2000yen
54. Nguyễn Thái Bình 2000yen
55. Đàm Hiếu Chí + Nguyễn Thu Hương 5000yen
56. Lê Minh Hoàng + Nguyễn Thị Minh Hải 5000yen
57. Nguyễn Phú Bình 2000yen
58. Hà Minh Hiệp 1000yen
59. Bùi Nguyễn Quốc Trình 2000yen
60. Thanh Vu Nguyễn (Harrisburg, PA, USA) 50 USD
61. Quỹ VNSA (Viet Nam Students Association): 4 000 000 VND

Tổng số tiền cứu trợ cả hai đợt tính đến ngày 15 tháng 06, 2006:

USD: 1510
VND: 10.600.000
EUR: 302
AUD: 210
JPY: 67000





Kêu Gọi Đóng Góp Cứu Trợ Các Nạn Nhân Bão Chanchu (Bão Số 1, năm 2006)

27 05 2006


Cơn bão Chanchu tuần qua đã gây thiệt hại nặng nề về người và của cho nhiều đồng bào miền Trung, đặc biệt là ở Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Ngãi. Cho đến hôm nay, 26 tháng 5, vẫn còn khoảng 200 người mất tích và khoảng 30 đồng bào thiệt mạng. Chưa kể thiệt hại nặng nề về vật chất, những mất mát về tinh thần đối với các gia đình mất đi người thân, mất đi nguồn lao động, những nỗi đau khi gia đình hoang tán, cuộc sống đảo lộn thì không sao đong đếm được.

Hơn bao giờ hết, họ – những người đang gánh chịu nỗi đau mất nhà, mất người thân, mất đi phương tiện sinh sống – rất cần sự giúp đỡ cả về vật chất lẫn tinh thần để có thể đứng dậy sau cơn bão, gây dựng lại cuộc sống.

Nhiều tổ chức và cá nhân trong và ngoài nước đã tiến hành quyên góp cho đồng bào mấy tuần qua. Tuy nhiên, đối với nhiều người Việt và du học sinh ở nước ngoài có lòng hảo tâm muốn giúp đỡ bà con trong nước, vấn đề quyên góp ở đâu và như thế nào có thể là một cản trở nho nhỏ. Vì thế chúng tôi, một số du học sinh và cựu du học sinh, xin tình nguyện làm cầu nối mang tấm lòng của các bác, các anh chị đến với bà con trong nước, giúp tiện lợi hoá quá trình đóng góp này.

Kế hoạch triển khai:

1. Thời gian dự kiến nhận đóng góp: trong vòng tháng 6 năm 2006
2. Hình thức: Tiền sẽ được chuyển về Việt Nam làm vài đợt, khoảng hai tuần một lần, tùy theo chúng tôi nhận được bao nhiêu để giảm thiểu chi phí chuyển khoản. Các khoản hỗ trợ từ 500 nghìn đến 2 triệu đồng cho các hộ nghèo bị thiệt hại nặng nhất.
3. Nhân sự

Tại Hà Nội sẽ do anh Vũ Thanh Ca và anh Lê Minh Đức đảm trách. Anh Ca, và anh Đức đều là các cựu binh lâu năm về cứu trợ bão lụt và trao học bổng của Quỹ khuyến học liên mạng. Ở Sài Gòn do anh Văn Khoa đảm trách. Anh Văn Khoa là cựu binh lâu năm về đóng góp cứu trợ của mạng VNSA.

Ngoài ra còn có các tình nguyện viên ở các châu lục (xem danh sách dưới đây) đứng ra nhận tiền quyên góp và có trách nhiệm chuyển về Việt Nam.


4. Địa điểm và phương pháp:

Địa điểm cứu trợ: Do hậu cần thành phố Đà Nẵng khá vững, chúng tôi sẽ tập trung hơn vào các xã huyện xa hơn một chút, ví dụ như các xã Bình Minh, Bình Hải (cách Đà Nẵng khoảng 60km), chủ yếu là người đi làm thuê, có khoảng 80 người bị mất tích, trong đó đã tìm được 8 xác. Tùy theo tình hình đóng góp, chúng tôi có thể sẽ đi cả vài phường chịu thiệt thòi nhất của Đà Nẵng như P. Thanh Khê Đông, Thanh Khê Tây, Thanh Hà, tổng cộng đã có 18 người chết.

Phương thức: chúng tôi sẽ liên hệ với địa phương, yêu cầu địa phương chọn một địa điểm bị thiệt hại nặng và những gia đình bị thiệt hại nặng nhất, rồi sẽ đến tận nhà trao tiền cứu trợ cho các gia đình.

Cho đến hôm nay (26 tháng 5), chúng tôi đã nhận được xấp xỉ 15 triệu VND. Một con số tuy khiêm tốn nhưng rất đáng khích lệ. Chúng tôi rất mong các bạn ở khắp nợi trên thế giới cũng như ở Việt Nam tiếp tục đóng góp theo đia chỉ gửi tiền dưới đây:


Thông tin về danh sách đóng góp và tiến trình triển khai sẽ được cập nhật tại trang web này

Xin chân thành cảm ơn các bạn đã quan tâm và đóng góp giúp đỡ đồng bào trong cơn hoạn nạn. Chúng tôi tin rằng, mọi sự giúp đỡ, dù nhỏ, đều rất đáng quý đối với họ, giúp họ có thêm niềm tin và nghị lực để vượt qua giai đoạn khó khăn này.





Báo Cáo Đợt Chuyển Tiền Ủng Hộ Nạn Nhân Bão số 7 – năm 2005)

15 11 2005

Báo cáo tạm thời

Xin báo cáo tóm tắt với cả nhà: được sự ủy nhiệm của các anh chị list Đoàn Kết, ngày 13/11/2005 chúng tôi đã tiến hành trao 250 suất học bổng (mỗi suất 100 ngàn VND) cho 250 em học sinh trường Tiểu học B, xã Đa Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa.

Đoàn gồm có: Mr. Ngo Ha (Phó trưởng ban BQL QKHLM), Miss. Thanh (thay mặt anh Ca), Miss Lam (chị Miss Thanh), Mr. Hong Linh (Báo Tiền Phong) và tôi. Đoàn xuất phát từ Hà Nội lúc 7 giờ 30 đến gần 12 giờ thì tới xã Phú Lộc, ăn trưa tại nhà Miss Thanh, sau đó chúng tôi đến trường Tiểu học B xã Đa Lộc lúc hơn 2 giờ chiều. Ở đây chúng tôi gặp và trao đổi, đặt vấn đề (tóm tắt nội dung trao học bổng do nhóm Đoàn Kết quyên góp và muốn trao tận tay cho các em học sinh bị ảnh hưởng của bão lụt), đề nghị địa phương tạo điều kiện. Về phía địa phương, nhà trường có Mr. Ap (phó chủ tịch huyện Hậu Lộc), Mr. Ba (trưởng phòng giáo dục huyện), bí thư xã, hiệu trưởng, hiệu phó, một số giáo viên và các em học sinh được nhận học bổng.

Các anh Ngo Ha, Ap, Ba… đã trao học bổng cho các em học sinh (xin xem ảnh kèm theo). Chugns tôi đã nhận danh sách các em được nhận học bổng (với chữ ký, dấu xác nhận của nhà trường), chúng tôi sẽ scan và gửi lên list.


Theo thông tin chúng tôi tìm hiểu, địa phương bị bão nặng nề (nghe nói năm 1945 cũng bị một cơn bão như vậy nhưng nhẹ hơn). Có 144 nhà bị phá toàn bộ, khoảng hơn 500 nhà bị thiệt hại nặng.

Cũng may là chính quyền huyện, tỉnh cương quyết với dân ngay trước khi bão tới nên hạn chế tối đa được thiệt hại về người. Sau đó lại được trợ giúp rất nhanh và hiệu quả của đồng bào (trong và ngoài nước) nên cũng khắc phục được tương đối. Tuy vậy, theo đánh giá sơ bọ, phải khoảng 7 năm sau mới khôi phục được (chăn nuôi thủy sản mất hết, làm nông thì bị nước mặn ngập vào, tài sản bị mất….)

Tuy trợ giúp của chúng ta còn rất khiên tốn, cũng là sự động viên kịp thời cho các em. Trưởng phòng GD huyện có ý kiến nếu mua sách giáo khoa cho các em thì có thể hiệu quả hơn, nhưng hiệu trưởng nhà trường nói vì là trường PTCS nên nhà trường hôm đó đã quản lý toàn bộ SGK của các em, vì thế thiệt hại về SGK là không đáng kể (trong khi các trường khác bị thiệt hại lớn). Vì vậy tiền để trợ giúp các em mua bút vở học tập… tùy theo hoàn cảnh các em và gia đình.

Do thời gian gấp (đã đến giờ họp giao ban tuần), xin vắn tắt vài dòng báo cáo cùng. Báo Tiền phong sẽ có bài viết chi tiết hơn, và khi nào có điều kiện chúng tôi sẽ tường thuật tỉ mỉ hơn. Ảnh chụp khá nhiều, nhưng do lượng gửi qua mail hạn chế nên tôi chỉ chọn mấy cái tượng trưng.